Giữa đầm sen và núi

  • Thứ tư, 16/05/2018, 08:33 GMT+7
  • 0 bình luận
  • 70

(GLO)- Giữa điệp trùng cao nguyên mà có một cái hồ sen thì đã lạ rồi, quý rồi.

Thế mà cái hồ này tới gần 12 ha thì quá lạ quá quý.

Nó tồn tại đã gần chục năm rồi, chả ai biết, tới một hôm, một nhóm bạn trẻ vô tình xuất hiện ở đấy. Và, khi facebook “ra tay” thì nó bỗng dưng nổi tiếng, đến nỗi hôm gặp chúng tôi, bà chủ bảo: Tự nhiên đang lo làm ăn mấy năm nay chả sao, tháng trước mấy đứa tre trẻ vào rồi đưa phây búc, thế là đời sống đảo lộn hết, giờ phải cắt người canh... người, không thì họ vào phá hết sen, mà lại còn tự tiện lấy thuyền chèo rất nguy hiểm, vì hồ có đoạn sâu trên 2 m...

 

Hồ sen rộng gần 12 ha ở xã Ia Yeng đang trở thành điểm đến hấp dẫn của nhiều du khách.                                                                                                       Ảnh: Minh Thi
Hồ sen rộng gần 12 ha ở xã Ia Yeng đang trở thành điểm đến hấp dẫn của nhiều du khách. Ảnh: Minh Thi

Là hôm chúng tôi xuống Phú Thiện dự lễ cúng cầu mưa, có người mách ở xã Ia Yeng có đầm sen hay lắm, đẹp lắm, lạ lắm. Thế là trong lúc chờ... cúng, chúng tôi tranh thủ vào thăm với sự trợ giúp nhiệt tình của anh Tuấn-Chủ tịch UBND xã.

Đường vào khá khó khăn, phải để ô tô lại trụ sở xã rồi ngồi xe máy chạy vào, trên con đường sống trâu mà nhiều ổ voi còn to hơn... mặt đường. Gần 10 cây số giữa trưa nắng nhưng chúng tôi luôn gặp nườm nượp người phi xe máy vào ra. Hỏi thì đa phần là từ Pleiku xuống, có Kon Tum nữa, rồi Ayun Pa, Ia Pa sang, ai cũng tươi như... sen.

Nó nguyên là một cái đầm lầy, rộng, rất rộng, để không lâu nay. Một cựu chiến binh ở Ayun Pa tự nhiên phát hiện rồi xin đấu thầu. Phát quang, dọn dẹp cây củi... cũng mất bộn thời gian, rồi thả sen. Cũng chả biết có học kinh nghiệm ở đâu không, nhưng cứ đánh cược cả cuộc đời còn lại vào đấy. Thế mà thành công. Giờ sen nở bung rực rỡ, ngút mắt, ngát thơm. Đầu tắt mặt tối nên cũng chả biết hoa đẹp hay xấu, chỉ quan tâm đến... gương sen hạt sen, là cái thứ chỉ có khi hoa đã tàn. Có một công ty tận phía Nam cử nhân viên ra trực ở đây, chủ thu hoạch hạt và gương đến đâu thì anh này thay mặt công ty cân hết, thuê xe máy chở ra đường lớn, rồi ô tô chở đi. Cứ thế cho đến ngày tự nhiên... nổi tiếng.

Ông Nguyễn Đức Hoàng-Phó Giám đốc Sở Văn hóa-Thể thao và Du lịch, ngồi tính ngay: Đây sẽ là nơi thu hút du lịch tuyệt vời. Ông chủ giãy nảy: Không, không du lịch gì hết, người đông khổ lắm, giờ suốt ngày phải giữ sen. Vợ đế vào: Suốt ngày phải đuổi. Và chứng minh... quyết tâm, vừa lúc ấy có một đoàn xe máy phi đến, bà đứng dậy: Không thăm nom gì được đâu, hết sen rồi!

Ông Đỗ Ngọc Thành-Bí thư Huyện ủy Phú Thiện nói, chúng tôi sẽ đầu tư con đường này, sẽ đầu tư thêm một số hạng mục nữa, đang giao anh em chuyên môn rồi, sẽ có một trục du lịch hồ Ayun Hạ, Plei Ơi, Plei Rbai, hồ sen. Nghi lễ cúng cầu mưa của người Jrai Phú Thiện đã được Bộ Văn hóa-Thể thao và Du lịch công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia theo Quyết định số 1877/QĐ-BVHTTDL ngày 8-6-2015. Như thế sẽ có một vệt tạo thành một trục du lịch từ hồ Ayun Hạ đến Plei Ơi (làng Ơi, cách làng Rbai không xa), nơi tồn tại huyền thoại Vua Lửa và có núi Chư Tao Yang, nơi đồn là có cái hang đang chứa gươm thần của Vua Lửa, cũng đã là Di tích Lịch sử Văn hóa cấp quốc gia, rồi đến hồ sen này.

Nghe phân tích một hồi thì ông bà chủ đầm cười rạng rỡ, lại còn bắt ngay con gà đang lục cục bên đầm luộc xổi chấm muối đưa... bia ngay bên đầm, giữa trưa gió và sen ngào ngạt.

Thì rõ ràng, giữa trập trùng núi, miên man đồi như thế, bên cạnh cái hồ Ayun Hạ do con người tạo ra, có một cái đầm sen rộng ngút mắt như thế, mà nghe nói sen ở đây nở đến 7, 8 tháng trong năm, thì quá là vĩ đại chứ còn gì nữa. Ông bà chủ cứ kinh doanh gương sen, hạt sen, huyện sẽ hỗ trợ để làm du lịch. Có mất gì đâu, lại có thêm thu nhập. Sẽ có thêm nhiều thuyền đẹp và an toàn chứ không chỉ mấy cái xuồng con như hiện nay, có người chèo chứ khách không được chèo, có những con đường vạch sẵn chỉ để xuồng đi, không đụng đến sen. Sẽ có các chòi trên đầm, giữa đầm, giữa sen, có nhiều chòi trên bờ, là đà sát sen, bên sen. Sẽ có nhiều sản phẩm từ sen, sản phẩm của Tây Nguyên, của huyện bán tại chỗ. Sẽ có phục vụ ăn uống, có các dịch vụ, thậm chí là... ngủ sen. Tất nhiên cũng sẽ phải có các nhân viên đã được đào tạo, có hệ thống quản lý chuyên nghiệp. Và tất nhiên, khách sẽ phải trả phí để được phục vụ.

Giờ, ông bà chủ bảo, lo nhất là bảo vệ sen. Tối, đầm sen mênh mông thế, mấy cái thuyền len lỏi, chả phát hiện ra, mà nếu có phát hiện thì cũng chỉ... nhìn nhau rồi cười chứ làm được gì. Nhưng khi nó trở thành khu du lịch, chắc chắn việc này cũng chấm dứt. Cũng như, bà chủ bảo, cứ thon thót trông mấy cái xuồng, sợ cánh thanh niên tự tiện lấy rồi chèo ra đầm, vừa hỏng sen mà quan trọng là xảy ra lật xuồng đuối nước rồi thì mang nợ.

Hôm ấy về, tôi đưa mấy cái ảnh sen lên facebook, thế mà đã thấy bao nhiêu người nhắn tin hỏi đường đi. Tôi trả lời: Chờ đã, sau khi nó trở thành địa điểm du lịch hẵng vào, giờ vào, ngắm sen trong nỗi thắc thỏm của chủ đầm cũng chả sung sướng gì. Ngày ấy không xa đâu.

Nhưng mà, sen ở đấy đẹp mê người. Sen lẫn trong núi, trong mây, trong nắng gió cao nguyên, không đẹp mới lạ.

Văn Công Hùng

TAG:

Ý kiến của bạn