Pleiku qua những khúc ca

  • Thứ hai, 17/04/2017, 13:19 GMT+7
  • 0 bình luận
  • 109

Pleiku qua những khúc ca

(GLO)- Tôi đã tình cờ chọn Pleiku làm quê hương thứ hai và tôi tự hào về thành phố mình đang sống, bởi vậy luôn rưng rưng cảm xúc tự hào khi bạn bè nơi xa cất lên tiếng hát về Phố núi. Cũng từ đó, tôi yêu hơn những ca khúc khá hay và nổi tiếng viết riêng cho Pleiku của những nhạc sĩ nổi tiếng như: Phạm Duy, Nguyễn Cường, Ngọc Tường, Văn Chừng, Lê Xuân Hoan, Trương Đức Hà, Đức Chính...

Mỗi bản nhạc là một nét Pleiku rất sống động. Một Pleiku lắng đọng, đằm thắm, dịu dàng trong những câu hát của nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc bài thơ của tác giả Vũ Hữu Định, bài “Còn một chút gì để nhớ”. Đó là, một “Phố núi cao, phố núi mờ sương, phố núi cây xanh trời thấp thật buồn”; một Pleiku trong mùa mưa, lúc nào cũng như muốn đổ ụp cả trời nước xuống những dốc phố mềm mại, lên xuống. Pleiku một ngày có đủ bốn mùa và “Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông”. Đó là, một Phố núi nhỏ bé xinh xinh “đi dăm phút đã về chốn cũ” ấy thấm đậm tình thân, sự cưu mang của  những con người khốn khó từ nhiều miền quê đến đây, tạo lập cuộc sống, xây dựng nên một Pleiku gắn kết yêu thương.

 


Niềm tự hào về Pleiku đã thấm trong máu của người dân bản địa, đã lan tỏa tâm hồn thánh thiện, trong veo vào những khách vãng lai dẫu đến Pleiku một hoặc nhiều lần. Mỗi khi những giai điệu về Tây Nguyên nói chung, Pleiku nói riêng cất lên thì ai ai cũng muốn nhún mình theo. Thấy trong giai điệu đó là sức sống mãnh liệt, là niềm tin, là tự hào, là cái nhìn trong trẻo về đời, là bản năng sống hết mình... truyền lửa cho những ai đang nghe, cuốn người ta vào với đam mê, cuồng nhiệt. Cái nhịp xoang bốc lửa, cái bước chân vững vàng, cái ngất ngây hơi men rượu cần đủ phiêu cho tâm hồn người bay bổng. Tôi đang nói đến giai điệu của bài “Đêm xoang Tây Nguyên” được nhạc sĩ Văn Chừng phổ thơ Đào Phong Lan. Giai điệu ấy thường mở đầu những buổi giao lưu, những đêm lửa trại để tạo một tâm thế nhiệt tình, rạo rực, sôi động giữ nhiệt huyết xuyên suốt của tập thể tham gia đêm xoang khỏe khoắn và lưu giữ những cảm xúc ngọt ngào cho cả những ai đã xa Pleiku, những ai đang bị cuốn với dòng đời, thôi thúc họ tìm về với lửa hồng như là cách họ muốn nạp thêm năng lượng để giành lấy những thành công rực rỡ trong công việc, để thấy lạc quan đem hết khả năng cống hiến cho đời. Và những ca từ miêu tả cái cho sức mạnh của người dân Phố núi ấy lan tỏa, lan tỏa nuôi dưỡng niềm tự hào nhưng không kém phần lãng mạn ngọt ngào: “Cô gái Jrai hát câu gì, hát câu gì mà trăng nhô lên”.  

Trong những bài hát viết về Pleiku, những ca từ miêu tả về Phố núi nói riêng thường là những động từ mạnh để thể hiện đúng cái khỏe khoắn, cái tâm thế ngẩng cao đầu hòa nhập với trời đất. Người Pleiku chân chất, hiền lành, thật trong từng câu nói đến từng việc làm. Đôi mắt Pleiku vừa là hiện thực về cảnh quan Pleiku, vừa là nhân hóa cho tâm hồn người dân Pleiku, về đôi mắt trong veo của tâm hồn người trong trẻo làm tan chảy tâm hồn khách lạ. Người Pleiku thật thà, không rào trước đón sau, khen là khen thẳng, khen thật. Bởi vậy, ngay từ câu đầu tiên trong bài “Đôi mắt Pleiku”, nhạc sĩ Nguyễn Cường bộc lộ sự ngưỡng mộ của mình một cách thẳng thắn: “Em đẹp thế Pleiku ơi, trái tim tôi muốn vỡ tan rồi, không dám nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt Pleiku-Biển Hồ đầy”. Những ca từ tự nhiên mà đậm nét tự hào rộn rã lòng người Phố núi về một số đặc trưng của Pleiku được miêu tả lồng ghép rất đáng yêu: “Có hàng thông xanh trong đôi mắt em, có dòng Sê San trong đôi mắt em, có hương rượu cần say men, say men, có ngọn lửa nào đang nhen, đang nhen chơi vơi...”. Cái men trời đất ngất ngây ấy, cái đam mê cuồng nhiệt ấy, cái lòng hiếu khách như mời gọi du khách đến với Pleiku. Không kể hết nỗi niềm tự hào khi nhiều bạn bè chưa từng đến Pleiku cũng thuộc những ca từ mượt mà ấy và hỏi han về Pleiku, tưởng tượng cái nồng nàn của Pleiku, háo hức, khao khát muốn có được cái hồn sâu lắng da diết của Pleiku, muốn có thêm năng lượng từ sức sống của Pleiku.

Nhẩm tính, chỉ một loáng, tôi đã có thể kể tên rất nhiều ca khúc viết về Pleiku thân yêu, như: “Pleiku vòng xoang”, “Pleiku yêu thương”, “Pleiku nhớ”, “Pleiku ơi Pleiku”, “Pleiku và em”... Và, còn rất nhiều bài hát mới về Pleiku với phong cách mới, với sức trẻ của một thành phố đang phát triển. Với bài viết này, không thể điểm hết muôn mặt cảnh và người Pleiku trong nhiều bài hát kể tên trên và trong nhiều bài hát chưa kịp kể tên. Tôi muốn kết lại bài viết bằng những câu hát của tác giả Đức Chính về một Pleiku lắng đọng trong lòng người cái da diết, sâu lắng: “Mưa. Điệu buồn muôn thuở, sương mù muôn thuở và em muôn thuở. Phố núi ngày nào”. (Em muôn thuở Pleiku-Đức Chính).

                                                                               Hiền Nguyễn 

TAG:

Ý kiến của bạn